Sửa chữa bảo dưỡng động cơ điện các loại

Cơ điện HUẾ HƯƠNG chuyên: - Quấn mới, sửa chữa động cơ điện, mô tơ điện các loại.... - Máy phát điện. - Nồi cơm điện, quạt điện.... - Nhận làm kích điện

Nhận làm mạch invert 12 ra 220V, mạch kích cá công suất theo yêu cầu

Công suất 1000W: Đánh bắt cá trên thuyền (sông, ao, hồ...).

Nhận lắp đặt tủ điện bảng điện

Sửa chữa thay thế lắp mới bảng điện tủ điện điều khiển động cơ

Bán Ronha kiểm tra roto

Ronha thiết bị không thể thiếu thợ điện cơ. Bán phân phối toàn quốc

Bán sách, sơ đồ quấn các loại động cơ, tài liệu

Sách kinh nghiệm ghi chép tất cả các sơ đồ động cơ, máy phát điện từ đơn giản đến phức tạp, sách được ghi từ số liệu thực tế, dữ liệu được scan lại

Thứ Bảy, 8 tháng 2, 2020

Vua thỏ

CÂU CHUYỆN CỦA VUA THỎ: ĐỪNG TƯỞNG THƯỞNG HẬU HĨNH CHO NHÂN VIÊN LÀ TỐT

Ở vách núi Nam Sơn có một bầy thỏ. Dưới sự quản lý của Vua Thỏ, bầy thỏ có cuộc sống no đủ, vui vẻ. Nhưng thời gian gần đây, thức ăn thỏ kiếm được ngày càng ít. Nguyên nhân do đâu? Vua Thỏ phát hiện, hóa ra có một số con thỏ lười nhác.

Vua Thỏ phát hiện, một số con thỏ lười nhác đã tạo ra ảnh hưởng xấu đến những con khác. Những con thỏ chăm chỉ cũng cho rằng, làm nhiều hay ít cũng đều như nhau, vậy cần gì phải làm chăm chỉ? Do vậy, chúng rủ nhau không làm việc. Trong tình trạng như vậy, vua Thỏ quyết định tuyên bố: “Ai làm việc chăm chỉ sẽ giành được phần thưởng cà rốt đặc biệt.”

Một chú thỏ xám con đã giành được củ cà rốt khen thưởng đầu tiên của vua Thỏ. Sự kiện này đã gây xôn xao dư luận. Vua Thỏ không ngờ hiệu ứng lại mạnh như vậy, nhưng đó lại là hiệu ứng không tốt. Có một số thỏ cao niên đến gặp vua Thỏ, chỉ ra vô số mặt chưa được của thỏ xám con, đồng thời chất vấn vua Thỏ đã dựa vào tiêu chuẩn nào để thưởng cho thỏ xám con? Vua Thỏ trả lời: “Ta thấy thỏ xám con đã làm việc rất chăm chỉ, nếu như các ngươi cũng như vậy, đương nhiên sẽ nhận được phần thưởng của ta”.

Bầy thỏ đã phát hiện ra bí mật giành được giải thưởng. Chúng nhận ra rằng, chỉ cần trước mặt vua Thỏ thể hiện mình là người chăm chỉ, chắc chắn sẽ nhận được phần thưởng. Nhưng cũng có một số con thỏ thật thà vì không biết phải làm cách nào để lấy lòng vua Thỏ nên luôn bị thiệt thòi. Lâu dần, bầy thỏ thịnh hành tác phong làm việc hai “linh hoạt”: trước mặt thì một kiểu, đằng sau thì một kiểu. Rất nhiều con thỏ tìm đủ mọi cách để lấy lòng Vua Thỏ, thậm chí không từ mọi thủ đoạn. Phẩm chất trung thực yêu lao động vốn có của bầy thỏ đã bị xói mòn.

Để thay đổi vấn nạn trên, vua Thỏ đã ban hành một bộ quy định khen thưởng. Bộ quy định nêu rõ, tất cả những thức ăn mà bầy thỏ đem về đều phải thông qua kiểm tra, sau đó sẽ tiến hành khen thưởng căn cứ theo số lượng hoàn thành. Trong một thời gian ngắn, năng suất lao động của bầy thỏ thay đổi hoàn toàn, lượng thức ăn dự trữ trong kho cũng nhiều lên.

Nhưng vua Thỏ cũng không đắc chí được lâu. Năng suất lao động của bầy thỏ một thời gian sau lại nhanh chóng đi xuống. Vua Thỏ rất ngạc nhiên nên đã tiến hành điều tra, thì ra nguồn thức ăn gần chỗ bầy thỏ sinh sống đã sớm bị khai thác kiệt quệ, nhưng không con thỏ nào chịu đi tìm nguồn thức ăn mới.

Có một thỏ tai dài chỉ trích thuyết số lượng của vua Thỏ, chính thuyết này đã làm nảy sinh ra tư tưởng chủ nghĩa công lợi về hành vi trong một thời gian ngắn, không có lợi cho việc bồi dưỡng động cơ hành vi thực sự phát triển trong dài hạn của bầy thỏ.

Vua Thỏ nhận thấy thỏ tai dài nói cũng có lý nên bắt đầu suy nghĩ lại. Một hôm, thỏ xám con không hoàn thành nhiệm vụ của ngày hôm đó, anh bạn thân Đô Đô đã chủ động đưa nấm của mình cho thỏ xám. Sau khi biết chuyện, vua Thỏ rất tán thưởng phẩm chất giúp đỡ người khác. Hai ngày sau, vua Thỏ tình cờ gặp Đô Đô ở cửa nhà kho, cao hứng thưởng cho Đô Đô phần thưởng gấp đôi.

Đã có tiền lệ như vậy, trò hai mặt lại thịnh hành trở lại. Bầy thỏ đều tìm cách lấy lòng vua Thỏ, khiến vua Thỏ ăn không ngon, ngủ không yên. Con thì thắc mắc: “Tại sao thần làm nhiều như vậy nhưng lại nhận được ít phần thưởng hơn Đô Đô, bệ hạ dựa vào cái gì lại làm như vậy?”. Con thì chất vấn: “Lần này thần kiếm được rất nhiều thức ăn, nhưng phần thưởng lại ít hơn lần trước, xin hỏi bệ hạ, công bằng ở đâu?”

Lâu dần sự việc càng trở nên tồi tệ hơn, nếu không có phần thưởng nhiều, không ai chịu làm việc. Nhưng nếu không có ai làm việc thì ăn cái gì? Vua Thỏ cảm thấy bất lực. Ông tuyên bố, tất cả những ai đồng ý trở thành tình nguyện viên lập công cho bầy thỏ sẽ lập tức nhận được một giỏ cà rốt to.

Lệnh vua vừa ban, bầy thỏ tranh nhau ghi tên lập công. Vua Thỏ mừng thầm, nhưng đâu ngờ, trong đám thỏ đó, không có con nào hoàn thành nhiệm vụ đúng hạn. Vua Thỏ giận run người, chạy đi tìm chúng để trách móc. Cả bọn đồng thanh phản bác lại: “Thưa bệ hạ, chuyện này không thể trách chúng thần được. Xin hỏi, cà rốt đã có trong tay rồi ai còn có tâm trạng đi làm việc nữa đây?”.

Lời bình: Trong mô hình quản trị nhân sự, việc khen thưởng nhân viên cần được cân nhắc kỹ càng và áp dụng hợp lý nếu không sẽ phản tác dụng. Củ cà rốt của vua Thỏ không mang lại tác dụng khích lệ, mà ngược lại đã khiến bầy thỏ trở nên ngạo mạn và chỉ thích hư vinh.

Là người lãnh đạo, nếu không cân nhắc kỹ việc sử dụng củ cà rốt thì không những chẳng làm nhân viên chăm chỉ làm việc, là còn chuốc lấy toàn rắc rối. Điều đó đồng nghĩa với việc không đem lại cho nhân viên niềm vui, mà lại là thuốc độc.


Thứ Năm, 6 tháng 2, 2020

Nhiều tiền

Ở ĐỜI CÓ NHỮNG THỨ DÙ NHIỀU TIỀN ĐẾN ĐÂU CŨNG CHẲNG MUA LẠI ĐƯỢC
-------------------
Tiền bạc có thể mua được rất nhiều thứ trên đời, điều ấy rất đúng. Nhưng rất nhiều thứ không có nghĩa là tất cả. Sẽ có lúc bạn hiểu ra rằng, tiền có thể mua được hàng triệu chiếc đồng hồ nhưng có những thứ ta không thể mua được

Có một người rất keo kiệt, lúc nào cũng chắt bóp, bo bo, chẳng dám ăn tiêu gì. Tích cóp cả đời, anh ta cũng để dành được một gia tài lớn. Nhưng chẳng ngờ đời người như ánh chớp, tháng ngày đã tận, một hôm Thần Chết đột nhiên xuất hiện đòi mạng anh.

Đúng lúc ấy, anh ta mới nhận ra rằng mình chưa từng hưởng thụ chút gì từ số tiền đã tích cóp được, bèn nài nỉ: “Tôi chia một phần ba tài sản của tôi cho ngài. Ngài chỉ cần cho tôi sống thêm một năm để hưởng thụ thôi được chăng?”.

“Không được!”, Thần Chết lắc đầu, nghiêm nghị nói.
“Vậy tôi biếu ngài một nửa nhé. Ngài cho tôi nửa năm nữa, được không?”.

Chàng trai tiếp tục khẩn khoản van lơn.
“Không được!”, Thần Chết vẫn không đồng ý, phũ phàng từ chối.

Anh chàng lại nói: “Vậy thì tôi xin giao hết của cải cho ngài. Chỉ cần ngài cho tôi sống thêm một ngày thôi, vậy được chứ?”.
“Không được!”. Lần này, Thần Chết vừa nói, vừa giơ cao chiếc lưỡi hái trên tay toan động thủ.

Người đàn ông tuyệt vọng, cầu xin Thần Chết lần cuối cùng: “Xin ngài cho tôi một phút để viết di chúc!”.
Lần này, Thần Chết gật đầu. Anh ta run rẩy, lấy chiếc bút viết ra dòng chữ trong nước mắt giàn giụa:

Xin hãy ghi nhớ, bao nhiêu tiền bạc cũng không mua nổi một ngày
Bao nhiêu tiền bạc cũng không mua nổi 1 ngày… Bạn thấy đấy, tiền bạc có thể mua được hàng triệu, hàng tỷ chiếc đồng hồ nhưng lại không thể nào mua nổi một giây, một phút nào cả.
Vậy mới hay:

Tiền mua được ngôi nhà nhưng không mua được một tổ ấm. Tiền mua được chiếc giường nhưng không mua được giấc ngủ. Tiền mua được sách nhưng không mua được kiến thức. Tiền mua được thuốc nhưng không mua được sức khỏe. Tiền mua được địa vị nhưng không mua được sự nể trọng. Tiền mua được máu nhưng không mua được cuộc sống. Tiền mua được thể xác nhưng không mua được tình yêu. Tiền mua được đồng hồ nhưng không mua được thời gian.

Xét kỹ ra, trong đời người, thời gian mới chính là điều quý báu nhất, đáng trân trọng nhất. Mỗi ngày trôi qua chỉ có 24 giờ. Người thông minh dùng 24 giờ ấy để làm nên sự nghiệp, cống hiến cho xã hội và tận hưởng cuộc sống. Nhưng người biếng lười thì phó mặc, buông xuôi, tiêu phí thời gian của mình vào những chuyện vô bổ.

Họ như con thuyền vô định trôi giữa biển, không mục tiêu, không bến bờ cũng không bánh lái. Thay vì chăm sóc cho cha mẹ, người thân, họ lại vùi đầu, dán mắt vào màn hình điện thoại, máy tính trong những trò vô bổ, phí phạm thời gian. Khi người khác làm việc, họ lại ngủ vùi. Và khi người khác bước chân trên những nấc thang thành công, họ mãi tụt lại phía sau trong những giấc mộng hư ảo.

Có cảm giác như công nghệ, khoa học càng phát triển thì thời gian của chúng ta càng bị cướp đi nhiều hơn. Ta tốn thêm thời gian để xem tivi, đón đợi tập phim mình yêu thích hay trận bóng mình mong chờ. Nhiều người ngày nhỏ ham đọc sách, là con ‘mọt sách’ đúng nghĩa nhưng rồi lớn lên đã đánh rơi thói quen tốt đẹp ấy. Giá sách của họ phủ đầy bụi còn chiếc điện thoại thì chẳng bao giờ rời tay.

Có thể bạn đã từng bắt gặp những cảnh tượng này, một nhóm bạn dẫn nhau ra quán cà phê, gọi đồ uống xong, hỏi chào vài ba câu rồi ai nấy chỉ mải cắm cúi bên chiếc smartphone. Không ai còn muốn nói chuyện với nhau nữa. Thỉnh thoảng họ quay sang cười trừ với nhau một câu, cứ đắm chìm trong thế giới ảo như thế.

Xã hội hiện đại và guồng quay của nó khiến nhiều người chẳng còn nổi chút thời gian tự chăm sóc bản thân. Nhiều bậc cha mẹ sáng sớm đi làm, tối mịt trở về nhà, quăng cặp tài liệu sang một bên và không còn để ý gì tới con cái của mình được nữa. Cũng có nhiều phụ huynh vì muốn có thêm thời gian cho mình mà không ngại ném cho con trẻ một chiếc iPhone, iPad, để chúng tự mày mò chơi. Quan hệ gia đình thành ra đổ vỡ tự lúc nào.

Lại cũng có nhiều người cứ mãi cảm thấy bất mãn với cuộc đời mình, dành không ít thời giờ để than thân, trách phận, hận đất oán trời. Họ phàn nàn về tất cả, từ chuyện lương bổng ở cơ quan, quan hệ với sếp, đến chuyện vợ chồng bất hòa, con cái không nghe lời.

Kỳ thực, phàn nàn chỉ khiến bạn càng thêm mắc kẹt vào những chuyện phiền não. Đừng lãng phí thời gian lo nghĩ chuyện buồn. Bạn có quyền lựa chọn chỉ nghĩ đến điều tích cực phải không?

Vì sao người ta phải chết đi? Đó chẳng phải bởi thời gian đời người đã cạn, sinh mệnh đi đến chót cùng đó sao? Vậy thời gian chẳng phải là đáng quý nhất hay sao? Vậy nên, người xưa mới thường nói, đời người tựa như bóng câu lướt qua cửa sổ.

Đời người vô thường như vậy đấy, như ánh chớp lóe lên rồi vụt tắt giữa hư không. Trăm năm cũng biến thành chuyện hư ảo cả. Thời gian không thể mua thêm, không thể kéo dài, vậy chỉ có cách là tiết kiệm, dùng nó một cách khôn ngoan nhất. Hãy sống xứng đáng với sinh mệnh mà ông Trời đã ban cho mình

Nguồn: vandieuhay

Thứ Tư, 5 tháng 2, 2020

4 ĐIỀU PHẢI HỌC NẾU BẠN MUỐN SỚM ĐỔI ĐỜI

4 ĐIỀU PHẢI HỌC NẾU BẠN MUỐN SỚM ĐỔI ĐỜI

1. Học cách tìm kiếm cơ hội, tự tạo ra điều kiện mới
là phương pháp đúng đắn nhất để nghênh đón thành công

Muốn có được thành công, đừng bao giờ so sánh với người khác xem mình còn chưa có cái gì, hãy so sánh với chính bản thân mình, biến mình thành một nhân tài, tìm kiếm giá trị bản thân trong quá trình tiến bộ không ngừng.

Một cuộc đời ra sao mới được xem là thành công, tin rằng mỗi người đều có một cách hiểu khác nhau, có người an phận, chỉ cần làm một nhân viên bình thường "đủ sống", có người tham vọng mong muốn làm lên những chức vụ cao hơn, mong muốn cống hiến nhiều hơn.... nhưng bất kể ra sao, chỉ khi tìm kiếm được đúng phương pháp, bạn mới có thể đạt được những thành công thuộc về chính mình.

Vì vậy, hãy học cách tìm kiếm cơ hội, tự tạo ra môi trường và điều kiện cho mình, trở thành một người chủ động, đừng bao giờ có tư tưởng ngồi lì ở đó đợi người khác dâng miếng ăn lên tới tận miệng.

2. Học cách bỏ ra nhiều nỗ lực hơn nữa, chỉ khi nỗ lực, bạn mới có được thứ mình muốn

Ở nơi làm việc, chúng ta nhất định phải hiểu được thế nào là dám bỏ ra, bạn cần phải biết rằng, không phải tất cả những thứ bạn muốn đều sẽ thuộc về bạn, cũng không phải là bạn bỏ ra rồi thì sẽ có thu hoạch, nhưng chắc chắn một điều đó là nếu bạn không bỏ ra, bạn sẽ không thu hoạch được bất cứ thứ gì.

Bất kể là làm việc gì, chúng ta đều phải nỗ lực lăn xả, vượt qua mọi khó khăn, có như vậy bạn mới có cơ hội vượt qua người khác. Chỉ khi tự mình vượt qua được khó khăn, vượt qua được nỗi sợ hãi thì bản thân mới thực sự trưởng thành, có trưởng thành mới có thành công.

3. Học cách dám chịu trách nhiệm, mới có thể thực sự chín chắn

Chúng ta nhất định phải làm một người có trách nhiệm, dám đứng ra gánh trách nhiệm, bởi lẽ ở nơi làm việc, hợp tác với đồng nghiệp, làm việc nhóm là chuyện rất hiển nhiên. Nhận trách nhiệm không phải vì người khác mà là vì chính mình.

Tất cả những nhà lãnh đạo, tất cả những người ưu tú, giỏi giang, trước khi trở nên xuất chúng, họ đều là những người dám làm dám nhận. Vì vậy, muốn là kẻ cười tới cuối cùng, trước hết hãy rèn luyện cho mình bản lĩnh dám chịu trách nhiệm.

4. Học cách kiên trì, bền bỉ, từ từ bước tới phía trước

Ai chẳng muốn có thể phất lên sau một đêm, có thể nhanh chóng sống cuộc sống vinh hoa phú quý giống ai đó ngoài kia, nhưng sống ở đời, phàm là ăn nhanh thì sẽ dễ bị mắc nghẹn. Thay vào đó phải học cách nỗ lực, ăn ít ăn từ từ sẽ no lâu, bất kể chuyện gì, chỉ khi bạn nỗ lực, bạn trải nghiệm qua rồi mới có thể thực sự cảm nhận được hi vọng, có hy vọng mới có thành công.

Ước mơ cũng là một sự theo đuổi, có động lực thực hiện ước mơ mới có tinh thần đi nghênh đón thử thách. Có ước mơ là điều hết sức đơn giản, nhưng kiên trì tới cùng với ước mơ, mục tiêu lại đòi hỏi bản lĩnh rất lớn.

Nếu luôn mang trong mình tư tưởng ngồi mát ăn bát vàng, nhiệt huyết 3 giây, làm được một nửa rồi bỏ cuộc, vậy thì đừng nói tới thành công, ngay cả hi vọng cũng sớm muộn cũng sẽ rời bạn mà đi thôi!

Sưu tầm
-------------------------------
👉 Dành tặng các anh em ưu đãi lên đến 80% cho các khóa học phát triển kỹ năng mềm cùng TS. Lê Thẩm Dương hay nhất:


#ThayLeThamDuong

Giao tiếp khôn ngoan

10 BÍ QUYẾT GIAO TIẾP KHÔN NGOAN CỦA NGƯỜI THÀNH ĐẠT

1 - Không làm người khác cảm thấy khó chịu ở nơi công cộng
Có một câu nói rằng người mạnh mẽ thật sự nhìn ai cũng thấy thuận mắt. Trong những mối quan hệ của cuộc sống, nếu như bạn gặp phải một người làm bạn cảm thấy khó chịu, bạn cũng không nên trút tất cả sự bực tức của mình lên người ta ở chốn công cộng. Đôi khi chỉ với một câu buột miệng, bạn có thể khiến cho người khác cảm thấy bị mất mặt. Điều này không những chẳng đem đến cho bạn lợi lộc gì mà còn tiềm ẩn những hiểm hoạ khó lường trong tương lai.

Thường thường, bạn bất bình với một người chỉ bởi vì bạn chưa hiểu hết về những gì mà người đó đã và đang phải trải qua. Khi bạn chưa nhìn thấu trái tim của một người, bạn lấy quyền gì để tùy tiện phán xét về lời ăn tiếng nói và cuộc sống của người đó? Nếu bạn thấy người đó có những hành động và lời nói không đúng, thay vì bêu riếu họ trước bàn dân thiên hạ, sẽ tốt hơn nhiều nếu bạn chọn một không gian riêng tư, sử dụng những lời nói thật nhẹ nhàng tình cảm. Không còn trong thế phòng bị để tránh bẽ mặt trước mọi người, họ sẽ sẵn sàng nhìn nhận và lắng nghe những góp ý của bạn.

2 - Đừng khen chung chung, hãy tìm những điểm đặc biệt của một người để tán dương
Đừng dùng những câu nói sáo rỗng theo kiểu: "Bạn xinh thật đấy!", "Bạn tốt bụng quá!", "Bạn giỏi quá!" hay "Bạn thật lễ phép!". Thay vì cứ qua loa khen đại người khác những câu kiểu như thế này, nếu bạn có thể tập trung để ý vào những chi tiết đặc biệt của một người để tán dương, bạn sẽ khiến cho người đó ấn tượng và tự nguyện trao cho bạn những tình cảm trìu mến, chân thành.

Ví dụ, khi khen ngợi năng lực của đồng nghiệp, thay vì một câu khen ngợi đơn thuần là họ làm rất tốt, hãy đi sâu vào chi tiết hơn: "Bài trình bày của bạn rất ấn tượng. Nội dung được sắp xếp logic rõ ràng, dễ theo dõi. Chắc hẳn bạn đã bỏ rất nhiều công sức để có thể hoàn thiện được bản đề xuất này. Lần tới cần làm bản đề xuất nào chắc phải nhờ bạn giúp đỡ mình rồi". Lời khen bạn đưa ra càng cụ thể, càng chi tiết, càng có khả năng giúp cho người được nhận lời khen cảm thấy vui vẻ, hạnh phúc và sẵn sàng giúp đỡ mỗi khi bạn cần.

3 - Đừng vội vàng phủ nhận khi bị người khác phê bình, chỉ trích
Thuốc đắng dã tật, sự thật mất lòng. Người dám phê bình bạn đa phần là những người thân, bạn bè hoặc cấp trên, những người có quan hệ tốt với bạn.

Đừng vội vàng phủ nhận những lời phê bình, trước khi cảm thấy xấu hổ hay phẫn nộ, bạn cần bình tĩnh xem xét kĩ vấn đề mà đối phương nói. Hãy kìm cơn giận của mình xuống, sau đó suy ngẫm xem liệu bản thân bạn có thực sự mắc phải những khuyết điểm như thế không? Người đang chỉ trích bạn đó, mục đích của họ là gì: Liệu họ chỉ đơn giản muốn công kích bạn, hay họ thật lòng muốn bạn trở nên tốt hơn? Lần sau nếu bị phê bình chỉ trích, hãy cho bản thân thời gian để kiểm soát cảm xúc trước khi đưa ra bất cứ kết luận nào nhé.

4 - Đừng bàn chuyện công việc trong lúc người khác đang nghỉ ngơi
Không ai mong muốn đầu óc mình phải bận tâm về công việc khi đã tan làm. Vì vậy, nếu như không có chuyện gì thực sự cần thiết, đừng làm phiền người khác khi họ đang tận hưởng thời gian rảnh rỗi ít ỏi trong ngày của mình.

5 - Đừng nói những điều mà bản thân không chắc chắn
Nếu bản thân không chắc chắn về điều gì, thà im lặng không nói còn hơn là mở miệng phát ngôn lung tung. Những từ ngữ mang nghĩa mơ hồ, phỏng đoán theo kiểu: có thể, có lẽ, đại khái, không chắc, nghe nói,…sẽ có lúc vô tình làm tổn thương đối phương đến mức phá hoại hoàn toàn mối quan hệ của bạn với người đó.

6 - Đừng vội vã chen ngang, hãy lắng nghe nghiêm túc khi người khác nói
Nhu cầu thể hiện quan điểm cá nhân của của mỗi người là vô cùng mãnh liệt. Trong lúc giao tiếp với người khác, chúng ta bên ngoài thì tỏ ra đang lắng nghe họ nói, nhưng thật ra trong lòng đang nghĩ đến một điều khác khác. Chúng ta chỉ mong họ kết thúc "bài diễn thuyết" của mình thật nhanh để mình được thể hiện ý kiến, quan điểm của bản thân. Một vài người kìm nén được cái mong muốn này, lắng nghe tiếp xem đối phương nói gì nhưng trớ trêu thay, cuối cùng vì quá tập trung vào việc kìm nén mà họ đã không thể lắng nghe người đối diện một cách nghiêm túc nhất. Một vài người khác thì không đủ bình tĩnh, trong khi đối phương đang trình bày thì kiểu gì cũng phải chen thêm vài ba câu, gắng hết sức để cắt lời đối phương.

Con người mất 3 năm để học nói nhưng mất cả đời để học im lặng. Đa phần chúng ta lắng nghe quá ít, trong khi đó lại nói quá nhiều. Lắng nghe người khác nói chuyện một cách nghiêm túc, đó là sự tôn trọng tối thiểu, đồng thời cũng là sự rèn luyện đạo đức cơ bản nhất của con người.

7 - Đừng quá để bụng những gì mà người khác nói với bạn trong lúc cãi nhau
Nảy sinh mâu thuẫn là điều khó tránh khỏi trong mối quan hệ giữa người với người. Cho dù là người thân, bạn bè hay đồng nghiệp, bạn chắc chắn sẽ có lúc nảy sinh những xung đột và xảy ra cãi vã với họ. Nhưng cho dù lúc ấy đối phương có nặng lời đến thế nào, bạn cũng đừng quá để bụng. Khi người ta mắng bạn, đừng nói gì cả, thay vào đó hãy mỉm cười. Đây là cách để bạn hoá giải thành công kíp nổ tức giận trong lòng họ. Khi người ta chê bai khuyết điểm của bạn trong lúc nóng giận, hãy bình thản lắng nghe và sau đó quên đi tất cả. Việc của mình nên làm thế nào, tôi tin rằng tự bản thân bạn đã có cách sắp xếp.

Tuyệt đối đừng dễ dàng tiếp nhận những phê bình, chỉ trích vô cớ của đối phương, càng không nên lớn tiếng gay gắt phản đối, phủ nhận những phê bình, chỉ trích đó. Sự lựa chọn thông minh nhất trong tình huống này là đợi đến lúc tâm lý và cảm xúc của đối phương ổn định, bạn sẽ tìm người đó để nói chuyện và tìm ra cách giải quyết vấn đề. Chỉ có hiểu và biết chấp nhận bản thân, bạn mới có thể hiểu và biết chấp nhận người khác.

8 - Đừng nói những chuyện lo lắng mệt mỏi của bản thân cho người khác
Ngay cả khi đó là người thân thiết và gần gũi với bạn nhất, họ cũng chẳng thích phải liên tục nghe bạn càm ràm về những mỏi mệt mà bạn đang phải chịu đựng cả. Ta đều đã là người trưởng thành, phải học cách sống chung và tự hóa giải những âu lo, phiền não của cuộc sống. Bạn không nên đem tâm trạng tiêu cực của mình đi rêu rao khắp nơi.

Tất nhiên, đôi lúc chúng ta vẫn có thể tâm sự với bạn bè hoặc người thân về những phiền não, nhưng khi ấy hãy nói sao cho đơn giản nhẹ nhàng nhất. Việc bạn kể lể cặn kẽ, lâm li bi đát chỉ khiến người khác cảm thấy lãng phí thời gian của mình khi tiếp xúc với bạn thôi.

9 - Đừng can thiệp vào lựa chọn của người khác mà hãy đưa ra lời khuyên
Khi bạn bè tìm đến bạn để xin lời khuyên và sự tư vấn, bạn chỉ cần nói ra những suy nghĩ và cách làm của mình là đủ, không cần phải công kích hay phủ nhận quan điểm của đối phương. Nếu bạn khăng khăng đối phương là sai trong khi lời tư vấn của bạn khiến cho đối phương thất bại ê chề trong việc giải quyết vấn đề của mình, bạn sẽ không thể nào gánh chịu hết hậu quả đâu.

10 - Hãy im lặng mỉm cười khi bản thân không biết nên nói điều gì
Chúng ta thà không nói gì chứ không nên phát ngôn bừa bãi. Nếu như bản thân không biết, cách phản ứng khôn ngoan nhất chính là im lặng và mỉm cười. Một nụ cười tự tin có thể giải quyết tất cả những tình huống khó xử mà bạn phải đối mặt trong giao tiếp xã hội.

Cre: Cafebiz
----------------

Thứ Hai, 3 tháng 2, 2020

E. Tưởng

"Em tưởng" - câu nói dị ứng nhất từng nghe!

Dù làm công việc gì, trong môi trường nào thì cũng hãy ghi nhớ 7 nguyên tắc VÀNG dưới đây:

Nguyên tắc 1: Công việc không nuôi người nhàn hạ, tập thể không nuôi những kẻ lười.

Nguyên tắc 2: Vào một đơn vị làm việc, đừng chỉ chăm chăm vào việc kiếm tiền, trước tiên hãy học sao cho mình đáng tiền.

Nguyên tắc 3: Không có ngành nào là dễ kiếm tiền cả.

Nguyên tắc 4: Làm việc, không có nơi nào là thuận lợi cả, ức chế bực dọc là chuyện bình thường.

Nguyên tắc 5:

– Không kiếm được tiền, thì kiếm được kiến thức.

– Không kiếm được kiến thức thì kiếm được kinh nghiệm.

– Không kiếm được kinh nghiệm, thì kiếm được trải nghiệm.

– Khi kiếm được những thứ trên rồi, thì không sợ không kiếm được tiền.

Nguyên tắc 6: Chỉ khi thay đổi thái độ của bản thân, ta mới có thể thay đổi được chỗ đứng của mình trong xã hội.

Chỉ khi thay đổi thái độ làm việc của bản thân, ta mới có được vị trí cao trong nghề nghiệp.

Nguyên tắc 7: Nguyên nhân khiến con người ta cảm thấy mơ hồ chỉ có một. Đó chính là trong những năm tháng mà đáng ra ta nên phấn đấu, nên làm việc chăm chỉ thì ta lại nghĩ quá nhiều, nhưng lại làm quá ít!

HÃY LÀM VIỆC BẰNG CÁI TÂM

Những nhân viên xuất sắc không bao giờ là người bị động, đợi người khác sắp xếp công việc cho mình, mà họ luôn là người chủ động tìm hiểu việc mà mình nên làm, rồi dốc hết sức để hoàn thành tốt công việc ấy. IQ cao thôi chưa đủ, THÀNH CÔNG của bạn PHỤ THUỘC rất nhiều vào THÁI ĐỘ

Là người, nếu không tranh thủ cố gắng khi còn trẻ, thế thì bạn có tuổi thanh xuân để làm gì?

Người ta đều nói tuổi trẻ chính là vốn, tôi muốn bổ sung thêm là, chỉ khi phấn đấu, vốn liếng của bạn mới có giá trị, chỉ khi liều mạng, tuổi trẻ của bạn mới đáng để bạn tự hào.
– Mở miệng ra đã nhắc đến khó khăn, sự trưởng thành đã cách bạn quá xa rồi.
– Mới bỏ ra chút công sức đã nghĩ đến việc báo đáp, cơ hội đã cách bạn quá xa rồi.
– Vừa bắt tay vào làm đã nghĩ đến lợi ích cá nhân, trái ngọt đã cách bạn quá xa rồi.
– Mới có chút khởi sắc đã đòi hỏi điều kiện, tương lai đã cách bạn quá xa rồi.
– Vừa mới hợp tác đã nghĩ cách sao cho mình không chịu thiệt, sự nghiệp đã cách bạn quá xa rồi.
Nguồn Sưu tầm
----------------

Động cơ điện 3 pha






Chủ Nhật, 2 tháng 2, 2020

Kiên trì

THẾ LỰC THUỘC VỀ SỐ ÍT, CÒN NGHỊ LỰC THUỘC VỀ NGƯỜI KIÊN TRÌ ĐẾN CÙNG
-------------------------
Trên con đường làm giàu, khi gặp phải trở ngại, những ai làm việc qua loa sẽ dễ dàng bỏ cuộc; còn người kiên trì đến cùng sẽ bước lên đỉnh cao giàu có.

Rất nhiều người nghèo không thể thoát khỏi số nghèo, không phải vì họ có IQ thấp cũng không phải thiếu may mắn, mà vì họ thiếu tính kiên trì nhẫn nại.

Napoleon từng nói: "Có hai con đường để đạt được mục tiêu – thế lực và nghị lực. Thế lực thuộc về số ít những kẻ vừa sinh ra đã ngậm thìa vàng, còn nghị lực thuộc về những người kiên trì đến cùng". Quả thực, trong xã hội hiện đại dù là người vừa sinh ra đã ngậm thìa vàng, nếu không có tính kiên trì, thành công của họ cũng như hoa quỳnh sớm nở tối tàn. Có thể thấy, kiên trì là một tính cách không thể thiếu của những người thành công.

Nhưng trong hiện thực cuộc sống, vẫn có rất nhiều người vừa gặp phải khó khăn đã vội vàng bỏ cuộc. Cũng chính vì vậy mà họ không thể có được cuộc sống giàu sang như ý muốn.
Về điểm này, đa số người giàu đều có tính kiên trì đến cùng trong mọi việc. Trong đó, Honda Soichiro người thành lập hãng xe Honda nổi tiếng toàn cầu chính là một đại diện điển hình.

Honda Soichiro sinh năm 1906 trong một gia đình nghèo ở Nhật Bản, từ nhỏ ông đã rất yêu thích máy móc. Năm 1922, sau khi tốt nghiệp trung học cơ sở, ông mới 16 tuổi đã bất chấp sự phản đối của cha mẹ, kiên quyết lên Tokyo làm thợ học việc cho một gara sửa xe hơi.

Sau sáu năm học tập và nghiên cứu cực khổ, Honda Soichiro đã thạo nghề. Ông trở về quê mở một gara sửa xe hơi, nhờ có kỹ thuật thành thạo và phục vụ chu đáo, gara của ông làm ăn rất phát đạt. Nhưng, Honda Soichiro có chí hướng cao xa không dừng lại ở đó, năm 1934, ông thành lập công ty Tokai Seiki, chuyển sang sản xuất linh kiện xe hơi.

Năm 1937, Honda Soichiro nghiên cứu thành công vòng bạc piston, một linh kiện quan trọng của xe hơi. Năm sau đó, Honda Soichiro lại bán một số gia sản để đầu tư nghiên cứu chế tạo vòng bạc piston xe hơi chất lượng cao.

Để rút ngắn thời gian, Honda Soichiro điên cuồng làm việc cả ngày lẫn đêm, mệt thì gục xuống bàn làm việc chợp mắt một lát. Khi cần vốn mà trong nhà chẳng còn gì để bán, ông đã cắn răng đem đồ trang sức của vợ đổi lấy tiền mặt, mua vật liệu chế tạo.

Sau mấy tháng cực khổ, cuối cùng Honda Soichiro đã chế tạo ra sản phẩm mẫu. Trong lúc ông tràn đầy tự tin muốn bán quyền sử dụng cho công ty Toyota thì đối phương đã từ chối. Vì Toyota cho rằng vòng piston chất lượng tốt mà ông chế tạo cũng giống với các sản phẩm khác cùng loại, không có ưu điểm gì rõ rệt.

Lời từ chối của công ty Toyota giống như tạt gáo nước lạnh vào mặt Honda Soichiro, nhưng ông vẫn không từ bỏ. Để đáp ứng được yêu cầu của đối phương, Honda Soichiro quyết định phải bổ sung thêm kiến thức, thế là ông quay trở lại trường học, mặc kệ sự chế nhạo của thầy giáo và bạn học, kiên trì học cách chế tạo vòng piston.

Sau hai năm kiên trì nỗ lực, cuối cùng công ty Toyota đã đồng ý ký hợp đồng đặt mua vòng piston của Honda Soichiro. Để mở rộng quy mô công ty, Honda Soichiro định xây xưởng mới nhưng lúc này lại nổ ra Chiến tranh thế giới thứ hai, tất cả vật tư đều vô cùng thiếu hụt. Nhưng Honda Soichiro vẫn không chịu từ bỏ, dưới sự nỗ lực của ông và những người cùng hội cùng thuyền, họ đã xây được nhà máy.

Trong Chiến tranh thế giới thứ hai, xưởng của Honda Soichiro bị đánh bom hai lần, rất nhiều thiết bị đã hư hại nghiêm trọng. Muốn sửa được những thiết bị này, cần có một lượng sắt thép lớn, nhưng là vật tư chiến lược quan trọng thời đó, sắt thép không thể mua được. Vậy là, Honda Soichiro vận động toàn thể nhân viên ra ngoài nhặt thùng dầu của máy bay Mỹ vứt đi để làm vật liệu sửa chữa những thiết bị hư hại.

Nhưng không lâu sau một trận động đất đã biến xưởng của Honda Soichiro trở thành một đống phế liệu. Không còn cách nào khác, Honda Soichiro không thể không bán kỹ thuật chế tạo vòng piston cho Toyota. Cho dù vậy, Honda Soichiro vẫn không ngừng nuôi hy vọng.

Sau khi Chiến tranh thế giới thứ hai kết thúc, Nhật thiếu xăng, rất nhiều người không thể sử dụng xe hơi, Honda Soichiro nhân cơ hội này lắp mô tơ cho xe đạp rồi đem bán, kết quả rất được mọi người ủng hộ. Thấy chuyện buôn bán phát đạt như vậy, Honda Soichiro quyết địn mở một nhà máy chuyên sản xuất loại sản phẩm này. Tuy nhiên nguồn vốn là vấn đề lớn nhất lúc này, sau khi suy đi nghĩ lại, Honda Soichiro quyết định viết thư cho từng cửa hàng xe đạp để gom góp vốn.

Nhờ không ngừng phát triển và tích lũy, những năm 70 của thế kỷ 20 Honda Soichiro đã bắt đầu sản xuất thương hiệu xe hơi của riêng mình. Đến nay, Honda đã trở thành một thương hiệu xe hơi nổi tiếng trên thế giới.

Để có thể từ một người học việc trở thành ông chủ hãng sản xuất xe hơi, Honda Soichiro đã phải trải qua biết bao trắc trở. Ông trở thành tấm gương sáng về lòng kiên trì không mệt mỏi cho những ai muốn có được cuộc sống giàu sang.

Từ đó có thể thấy, thói quen làm việc qua loa là hòn đá ngáng chân trên con đường làm giàu, còn tinh thần kiên trì đến cùng là phẩm chất không thể thiếu. Jack Ma từng nói: "Lúc nhỏ tôi rất ngốc, đến giờ vẫn cảm thấy bản thân kém thông minh. Trình độ vi tính của tôi rất hạn chế, không biết IT cũng không hiểu về Internet. Nhưng tôi có một câu cách ngôn tâm đắc đó là ‘Mãi mãi không từ bỏ’. Tôi nghĩ nếu ai cũng có thể làm được điều này, 80% sẽ có thể thành công giống tôi".

Theo Trí thức trẻ
---------------------------