Ngày xửa ngày xưa, có một cậu bé rất dễ tức giận. Người cha mới quyết định đưa cho cậu bé một túi đinh và nói rằng mỗi lần cậu tức giận thì phải đóng một cây đinh vào bức tường. Trong ngày đầu tiên, cậu bé đã đóng 37 chiếc đinh vào bức tường. Cậu bé dần dần bắt đầu kiểm soát cảm xúc trong vài tuần tiếp theo, và số đinh bị đóng vào tường ngày một ít đi. Cậu bé phát hiện ra kiểm soát cơn giận còn dễ hơn việc đóng số đinh đó vào tường.
Sửa chữa bảo dưỡng động cơ điện các loại
Cơ điện HUẾ HƯƠNG chuyên: - Quấn mới, sửa chữa động cơ điện, mô tơ điện các loại.... - Máy phát điện. - Nồi cơm điện, quạt điện.... - Nhận làm kích điện
Nhận làm mạch invert 12 ra 220V, mạch kích cá công suất theo yêu cầu
Công suất 1000W: Đánh bắt cá trên thuyền (sông, ao, hồ...).
Nhận lắp đặt tủ điện bảng điện
Sửa chữa thay thế lắp mới bảng điện tủ điện điều khiển động cơ
Bán Ronha kiểm tra roto
Ronha thiết bị không thể thiếu thợ điện cơ. Bán phân phối toàn quốc
Bán sách, sơ đồ quấn các loại động cơ, tài liệu
Sách kinh nghiệm ghi chép tất cả các sơ đồ động cơ, máy phát điện từ đơn giản đến phức tạp, sách được ghi từ số liệu thực tế, dữ liệu được scan lại
Chủ Nhật, 19 tháng 9, 2021
Ngày xửa ngày xưa, có một cậu bé rất dễ tức giận
Thứ Sáu, 17 tháng 9, 2021
toshiba_bt_183_bluetooth_9_10_32t, bluetooth V5
https://www.driverscape.com/download/bluetooth-rfbus
https://drive.google.com/drive/folders/1WBfa4j3PDh8ej13BILVHThpm9mQcj9sX?usp=sharing
Thứ Năm, 16 tháng 9, 2021
Mạch chuyển tín hiệu điện áp sang dòng điện (0-5V sang 4-20mA)
Mạch chuyển tín hiệu điện áp sang dòng điện (0-5V sang 4-20mA) dùng để chuyển đổi tín hiệu điện áp 0-5V thành tín hiệu dòng điện 4-20mA.
Thông số kỹ thuật:
- Điện áp làm việc: 12-24VDC
- Điện áp đầu vào: 0-5VDC
- Dòng điện đầu ra: 4-20mA
- Kích thước: 55x25mm
- Trọng lượng: 10g

Video review sảm phẩm
Hình mạch chuyển tín hiệu điện áp:



Thứ Tư, 15 tháng 9, 2021
[PID S7-1200 WITHOUT PID COMPACT]
[PID S7-1200 WITHOUT PID COMPACT]
Thứ Hai, 13 tháng 9, 2021
CHỈ 1 ĐÔ THÔI
CHỈ 1 ĐÔ THÔI
Một thương nhân Do Thái bận đồ tây, đến bộ phận cho vay của một ngân hàng. Giám đốc bộ phận chạy đến hỏi: “Chúng tôi giúp gì được cho ngài?”
“Tôi muốn vay tiền.” người Do Thái đáp.
“Không vấn đề, ông muốn vay bao nhiêu?”
“1 đô la.”
“Sao cơ? Chỉ 1 đô la? Tôi không nghe nhẫm chứ?”
“Đúng vậy, 1 đô, có được không?”
“Đương nhiên có thể, chỉ cần có thế chấp, nhiều hơn nữa cũng được.”
“Được rồi.” Người Do Thái rút từ trong túi ra một ít cổ phiếu và công trái, rồi nói: “Chỗ này đáng giá hơn 500.000 đô, đủ để thế chấp chưa?”
“Đương nhiên đủ rồi, nhưng ông xác nhận lại cho, chắc chắn ông muốn vay chỉ 1 đô la thôi sao?”
“Đúng vậy.” Nói rồi người Do Thái cầm 1 đô la.
“Lợi tức là 6%, chỉ cần đến cuối năm ông trả cho chúng tôi 6% lãi suất, chúng tôi sẽ trả lại cho ông những thế chấp của ông.” Giám đốc nói.
“Cảm ơn.” Nói rồi người Do Thái chuẩn bị rời đi.
Lúc này thống đốc ngân hàng chạy lại, hóa ra ông đã chứng kiến toàn bộ sự việc, và ông cảm thấy vô cùng khó hiểu: “Xin ông hãy dừng bước.”
“Có việc gì sao?” người Do Thái hỏi.
Thống đốc nói: “Tôi quả thật không hiểu, thế chấp hơn 500.000 đô chỉ để vay 1 đô, nếu như ông muốn vay 300 hay 400.000 đô chúng tôi cũng sẵn sàng…”
“Cảm ơn ý tốt của ông. Tôi cũng không giấu làm gì. Tôi đến đây làm ăn, vì mang theo quá nhiều tiền, lại không có chỗ cất an toàn. Tôi hỏi vài kho bạc thì phí của họ rất cao. Cho nên mới dùng cách này, quả thực quá rẻ, chỉ có 6 đô la một năm.”
Bài học rút ra:
Cùng một sự việc lại có nhiều mặt để tư duy khác nhau. Người khác đến vay tiền của ngân hàng, chủ yếu là muốn mượn tiền của họ, càng nhiều càng tốt; nhưng thương nhân trong chuyện lại cho rằng ngân hàng là nơi cất đồ cực kỳ tốt, nên đến để “gửi đồ” dưới hình thức thế chấp. Vì vậy khi phân tích, nhìn nhận một sự việc, chúng ta nên nhìn nó dưới mọi góc độ để tư duy, như vậy chúng ta có thể thu được nhiều kết quả, thành công khác nhau.
1. Trên Thế giới này không thiếu những phát hiện, mà thiếu sự suy nghĩ sau mỗi phát hiện đó.
2. Nếu như học hành chỉ dừng lại ở mô phỏng, thì chúng ta sẽ không có phát minh.
--------------------
#
Chủ Nhật, 12 tháng 9, 2021
Anh Hoàng Khánh chia sẻ:
Anh Hoàng Khánh chia sẻ:
"Thời gian cả xã hội cùng chung tay chiến đấu với Covid. Cũng là thời gian tôi sống và làm quen với nhịp độ thật chậm, thật chậm của sống.
Không ít lần cảm như chạm được từng giọt thời gian rơi thật chậm, sự mong manh của hạnh phúc, mong manh của cuộc sống,… và thầm cảm ơn khi thức giấc sau mỗi giấc ngủ vốn rất đổi bình thường trước đây nhưng rất đặt biệt trong thời gian hiện tại. Bởi vì:
- Tôi vẫn còn may mắn tồn tại và hạnh phúc khi những người thân trong gia đình, bạn bè, những người quen biết dù chỉ một lần là họ vẫn bình an.
- Chợt nhận ra rằng có nhiều cái mất mát, đau lòng,.. đã cướp đi những người thân, người bạn, …. vừa gặp đó đã không còn tồn tại trên cuộc sống này nữa. Chữ “ Giá mà….” xuất hiện trong tôi.
- Chợt nhận ra rằng khoảng cách giữa sự sống và cái chết chỉ là “ Một hơi thở”.
Thời gian này cho bản thân nhìn lại tất cả những việc, định hướng, tranh đua,… vì sự nghiệp, cuộc sống là sự “ Tự nguyện” hay “ Miển Cưỡng” theo đuổi nó mặc dù bản thân không hề thích nó.
“ Miển cưỡng” không hẳn không tốt và cũng không hẳn là tốt. Vì cuộc sống vốn dỉ có những thứ trong từng giai đoạn chúng ta không có được nhiều sự chọn lựa.
Nhưng nếu tiếp tục còn cái quý giá nhất là “ Hơi thở” vậy bản thân luôn luôn tự nghĩ có can đảm thực hiện và làm cái bản thân cảm thấy “ Hạnh Phúc” và nó không phải “ Miển Cưỡng”.
Tự nghĩ: Hãy là chính mình, làm những điều mình thích khi chúng ta còn cơ hội vì cuộc sống vốn mong manh lắm mọi người ạ.
Còn mọi người thì sao?
CHỦ NGHĨA SỐNG KHÔNG SỞ HỮU
CHỦ NGHĨA SỐNG KHÔNG SỞ HỮU
Khi học cho đi nhiều hơn, ta sẽ dần thoát khỏi bản năng sở hữu, thứ vốn mang đến cho ta rất nhiều phiền não trong cuộc sống.
Tôi bắt đầu học cách cho đi vật chất, những thứ mà mình không thực sự cần trong cuộc sống nữa. Tôi chưa bao giờ là người ham thích mua sắm, mỗi lần di chuyển đến một không gian sống mới, tôi thấy mọi thứ thật nhẹ tênh: vài đôi giày, một vali quần áo đủ, cuốn sách nào nếu không còn muốn đọc lại, tôi sẽ mang tặng. Kể từ khi chuyển đến chỗ mới này đã được khoảng một năm, tôi bắt đầu nhìn kỹ lại tủ đồ của mình. Sau một thời gian ngắn, tôi tối giản từ 15 - 20 bộ quần áo đi làm/đi chơi xuống còn 6 đến 7 bộ với 3 tông màu be - đen - trắng, 4 bộ đồ mặc ở nhà, 5 túi xách còn 2 túi xách, 5 đôi giày còn 3 đôi giày. Dù vậy, mỗi tháng tôi vẫn tiếp tục ngó nghiêng xung quanh nhà, xem cái nào không cần dùng tới, tôi lại tiếp tục cho đi.
Khi sống biết đủ, và cái đủ của mình càng ngày càng giảm xuống, tôi cảm thấy nhẹ nhõm và thoải mái hơn. Mỗi lần ra ngoài, chẳng mất nhiều thời gian để chọn sẽ mặc gì, và make-up ra sao. Và dần dần, tôi nhận thấy, sự cho đi vật chất này diễn ra với mình thật tự nhiên chứ không còn là sự luyện tập.
Kể từ khi đại dịch xảy đến, tôi quan tâm nhiều hơn đến sức khỏe cả về thể chất lẫn tinh thần, thứ mà trước kia, tôi vốn khá bỏ bê. Tôi chọn dùng các loại dầu gội, xà bông tắm công nghiệp... thành chất liệu tự nhiên, lau nhà bằng tinh dầu mang đến hương thơm thanh lọc và chữa lành, mua thêm vài chậu cây xanh chăm sóc dù bản thân chẳng giỏi lắm trong chuyện này. Mỗi sáng thức dậy sớm thiền, sau khi hành thiền, tôi tự pha cho mình một ly chanh sả mật ong nóng với công dụng bảo vệ lá phổi, và dùng song song nước lá neem và nước lã đun sôi. Công dụng tuyệt vời của lá neem đã được phổ biến rộng rãi, tôi vẫn thường giới thiệu nó đến những người bạn và người thân của mình. Kể từ ngày dùng viên neem và lá neem, một số chứng đau mỏi và đau bụng của cha và bà nhà tôi thuyên giảm rõ thấy.
Việc cho đi giúp con người giảm bớt cái tôi ích kỷ của mình, và đây là bài học mà bản thân sẽ phải học suốt cuộc đời. Cho đi lời cảm ơn, cho đi cái ôm trìu mến, cho đi lời yêu thương, cho đi sự tha thứ - lòng bao dung, cho đi nụ cười, cho đi sự thấu cảm, cho đi tri thức, ... Lòng ta rộng lớn mênh mông như đại dương, càng cho đi, tâm hồn càng được nới rộng. Nếu cứ cố chấp và ích kỷ giữ lại, lòng ta chật hẹp hơn từ đó mà dẫn đến những bức bối và phiền não cho tâm.
Vạn vật trong cuộc sống đều cần khoảng trống để thở, tâm hồn ta cũng vậy. Bởi thế, khi bản năng sở hữu càng mạnh mẽ, tâm hồn sẽ trở nên khó thở hơn, dễ bất an hơn, và sự ích kỷ thì chẳng bao giờ có thể mang lại hạnh phúc.
Ai đó nói cho đi sẽ nhận lại, nhưng thực ra, cho đi là nhận lại. Ta cho đi bao dung, ta nhận lại bao dung - ta đang bao dung cho người, là ta bao dung cho mình. Ta cho đi tình yêu, ta đang nhận lại tình yêu. Ta cho đi vật chất, ta nhận lại thứ còn quý giá hơn vật chất - ấy là một cuộc sống giàu giá trị tinh thần.
Khi quán xét nội tâm thật nghiêm túc, thì quán xét ấy sẽ hướng từ trong ra ngoài và ngược lại. Không gian trong ngoài tuy hai mà một. Tâm như thế nào, chất lượng cuộc sống của ta sẽ như thế ấy.
Trang Ps














